🦛 Khoái Xuyên Chi Bệnh Mãi Không Chết
Mau xuyên công lược: Luôn có bệnh kiều quấn lên thân . visibility 160248 star 715 24. Hán Việt: Khoái xuyên công lược: Tổng hữu bệnh kiều triền thượng thân. Tác giả: Chỉ Đãi Lương Nhân. Tình trạng: Hoàn thành. Mới nhất: Chương 862 kết thúc. Thời gian đổi mới: 21-04-2021. Cảm
Khoái xuyên chi bệnh mãi không chết. Tác giả: A Từ Cô Nương. Thể loại: khoái xuyên, hệ thống, chủ thụ, song khiết, khoa huyễn, sue, cẩu huyết, tình hữu độc chung, vị lai giá không, si tình bá tổng công x đủ loại tính cách bệnh tật mỹ nhân dụ thụ, 1×1, HE..
Đang mang bầu đứa con của khách nhờ đẻ thuê, người phụ nữ bất ngờ rụng trứng có thai con mình. Ông xã Kim Tae Hee và dàn người tình màn ảnh từ Hàn sang Trung: Từng khen Song Hye Kyo là "có 1 không 2". Mê mẩn mỹ nhân kiếm 3 triệu USD có thân hình tuyệt mỹ, khẳng định không
Con người mãi hoài là khách trọ trần gian, không phải là chủ nhân của thế giới, vì con người do nghiệp mà đến với thế gian này và rồi phải ra đi, chịu sự sinh tử, không tồn tại mãi, không có quyền hành gì đối với bản thân mình [7], không thay đổi được quy luật
Bệnh A - Z; Video; Tin tức; Làm đẹp Thẩm mỹ viện Bí quyết làm đẹp Nha khoa. Chăm da buổi sáng mà mắc 4 lỗi này, da mãi không đẹp lên, nếp nhăn xuất hiện sớm Quy trình chăm sóc da bao gồm nhiều bước, chứ không chỉ một hai thao tác. Chưa hết, bạn sẽ cần skincare cả hai
Do kích thước quá nhỏ bởi chúng ta hít phải nhưng cơ thể không cảm nhận được và không thể đẩy ra ngoài, bụi mịn có thể xâm nhập sâu vào các phế nang gây tổn thương phổi, xơ phổi; chúng xuyên qua các phế nang, mao mạch xâm nhập vào hệ tuần hoàn chung của cơ thể, gây
Thanh tra Sở Y tế Hà Nội đã vào cuộc làm việc liên quan đến vụ việc bệnh nhân bị tổn hại mắt, mờ mắt, có nguy cơ mù khi thực hiện cấy chỉ . Thứ hai, 12/09/2022 02:36 | Hà nội 21*C/61%. Đời sống
Một thói quen giúp trẻ lâu mà phụ nữ xứ sở hoa anh đào không bao giờ bỏ qua đó chính là tập thể dục. Chỉ với 30 - 45 phút tập thể dục mỗi ngày, tinh thần sẽ luôn sảng khoái, tuổi thọ được kéo dài và còn ngăn ngừa các bệnh về tim mạch.
Phim Thái tháng 6: Tâm linh, ngôn tình không thiếu gì, khoái nhất là màn tái xuất của nam thần Nichkhun Chi Trần, Theo Trí Thức Trẻ 16:59 29/05/2020 Sau khoảng thời gian liên tục phải chiếu lại phim cũ vì ảnh hưởng của dịch bệnh, phim Thái đang dần trở lại đầy mạnh mẽ rồi đây.
XKiRH. Tác giả A Từ Cô Nương Thể loại khoái xuyên, hệ thống, chủ thụ, song khiết, khoa huyễn, sue, cẩu huyết, tình hữu độc chung, vị lai giá không, si tình bá tổng công x đủ loại tính cách bệnh tật mỹ nhân dụ thụ, 1×1, HE… Raw Kho tàng đam mỹ – Fanfic Editor Camellia W. aka Bạch Trà wp vuonhoacuabachtra Tình trạng Hoàn 214 chương + 25 phiên ngoại ————- Văn án Tô Cẩm Chi đã bị bệnh rất lâu, nhưng mãi vẫn chưa chết, cậu luôn cho là cuối cùng lần này mình cũng chết rồi, nhưng không ngờ rằng sau khi mở mắt ra lại bị buộc định với một hệ thống nhiệt tình yêu thương sinh mệnh. Hệ thống nói cho cậu biết, bởi vì kiếp trước cậu đã bệnh đến thế mà vẫn không từ bỏ tình yêu thương với cuộc sống nên kiếp này cần phải tiếp tục dùng hình tượng người bệnh mãi không chết đi cứu vớt tất cả những người không yêu quý mạng sống trên thế giới, khiến bọn họ nhiệt tình yêu thương cuộc sống, nhiệt tình yêu thương sinh mệnh, nhiệt tình xây dựng xã hội hài hòa!* Tô Cẩm Chi ta muốn hưởng thụ cuộc sống, hưởng thụ tình yêu, sau đó mới có động lực đi cứu vớt thế giới. Hệ thống Kí chủ cậu nghe tôi nói, cậu không thể yêu người này, yêu hắn chính là go die. Tô Cẩm Chi Sống có gì vui? Chết có gì sợ? Trước khi chết làm một phát, thành quỷ cũng phong lưu. ===== Trong lúc em quên lãng, anh yêu em; ===== Nhưng trong lúc em nhớ rõ, em yêu anh. ———- Link
Quyển I Hoa hướng dương Chương 1 Lão đại ngồi xe lăn Edit Bé Thảo Nhân Mã ...oOo... Đồng hồ treo trên tường vang lên những tiếng "Tích tắc" có quy luật, kim giây hẹp dài quay một vòng rồi lại một vòng di chuyển qua những chữ số La Mã. Bên ngoài du thuyền Stuartlan, vài con chim hải âu trắng như tuyết phe phẩy cánh thỉnh thoảng nghiêng thân bay xẹt qua, in thành cái bóng hình chữ nhân 人 trên cửa sổ lớn sát đất. Tô Cẩm Chi thu hồi tầm mắt, quay đầu lại nhìn về phía phó thuyền trưởng đang đi tới đi lui trước mặt những nhân viên phục vụ đứng ngay hàng thẳng lối. Thân hình ông ta cao lớn, mặc một bộ tây trang đen, áo khoác lớn được cắt may cẩn thận nhằm che giấu thân thể hơi mập mạp của mình, hai bên sườn mặt được cạo râu rất sạch sẽ, ngoài túi rũ xuống đoạn dây của cái đồng hồ quả quýt màu vàng, cứ như là lão quản gia trung thành tận tâm trong pháo đài thời Trung cổ, chỉ có điều lớp mồ hôi mỏng nịn trên thái dương đã biểu hiện nội tâm không bình tĩnh của ông ta. "Tại sao còn chưa tới..." Ông ta nhăn mày, thở ra một hơi lầm bầm, sau đó xoay người ngửa đầu liếc mắt nhìn đồng hồ hoa lệ treo trên vách tường. Đôi mắt đột nhiên trừng lớn, sau đó hít sâu một hơi rồi lại nôn nóng mà lắc đầu, tiếp tục ở trước mặt bọn họ đi tới đi lui. Đi đi lại lại, đế giày của ông ta cùng nền tàu lát bằng đá cẩm thạch va chạm vào nhau, âm thanh bước chân nặng nề gấp gáp làm tất cả mọi người ở đây và hắn khẩn trương lên. Tô Cẩm Chi xem như là bình tĩnh nhất trong đám người này, hắn mạn bất kinh tâm* liếc mắt phó thuyền trưởng, sau đó liền giơ tay sửa sang lại cổ áo của mình. *Mạn bất kinh tâm không chút để ý. Đồng phục hắn đang mặc là phó thuyền trưởng vì hắn tìm người lấy số đo may theo yêu cầu, so với nhân viên phục vụ đứng ở bên cạnh hắn mặc loại may hàng loạt thì mặc trên người muốn càng tinh tế hơn và thoải mái hơn một chút - cũng càng câu nhân. Hắn ở trên chiếc du thuyền này làm nhân viên phục vụ ba tháng phải luôn mặc bộ quần áo này, nửa phân tiền lương không nhận được, còn suýt nữa tiêu hết tiền tiết kiệm của chính mình, mà hắn phí đi nhiều tinh lực như vậy chính là vì ngày hôm nay. Nói đúng ra, là vì ngày hôm nay cái người bao cả ba tầng cao nhất của Stuart lan - là tổng mục tiêu cứu vớt của cậu ở thế giới này, Tần Diệp Chu. Stuart lan tổng cộng có 16 tầng, là trọng tải tại 100000 tấn trở lên, là siêu cấp du thuyền được khen là "Thành thị trên biển của người giàu có", mà Tần Diệp Chu có thể bao luôn trọn cả ba tầng lầu, chỉ là nghe một chút liền biết hắn có rất rất nhiều tiền. Nhưng kẻ có tiền cũng rất khó hầu hạ, thời gian du thuyền sắp ra khơi còn lại không tới một giờ, mà Tần Diệp Chu còn chưa có mặt lên thuyền, nếu như hắn vượt quá thời gian du thuyền ra khơi mới lên thuyền chỉ sợ phó thuyền trưởng sẽ phải bận rộn một phen, cho nên cũng không thể trách hắn hiện tại khẩn trương thành như vậy.
Khoái xuyên chi bệnh mãi không chết Tác giả A Từ Cô Nương Thể loại khoái xuyên, hệ thống, chủ thụ, song khiết, khoa huyễn, sue, cẩu huyết, tình hữu độc chung, vị lai giá không, si tình bá tổng công x đủ loại tính cách bệnh tật mỹ nhân dụ thụ, 1×1, HE.. Editor Camellia W. aka Bạch Trà Beta Xù Nguồn —–••••••—– QUYỂN THỨ NĂM SƠN GIAN THANH Chương 83 nghe nói anh thầm mến em hết “Sao vậy?” Cảm giác được cơ thể người bên cạnh đột nhiên cứng đờ, Tạ Thù còn tưởng là Tô Cẩm Chi có chỗ nào khó chịu, lập tức quay đầu nhìn cậu, ghé bên tai cậu nhẹ giọng hỏi, “Cơ thể không thoải mái hả?” “Không có gì…” Tô Cẩm Chi rũ mi tránh ánh mắt Tạ Thù, sau đó ngẩng đầu nhìn Mộ An và Liễu Duy vẫn đang đọc diễn văn trên sân khấu, giấu đầu hở đuôi tìm đại chủ đề khác, “Chỉ là trông bọn họ rất hạnh phúc.” Tạ Thù nghe ra được Tô Cẩm Chi đang qua loa với mình, nhưng hắn cho rằng thanh niên đang hâm mộ Mộ An và Liễu Duy, liền nắm chặt tay cậu, nhỏ giọng dỗ dành cậu “Nếu em thích, chúng ta cũng có thể tổ chức một cái.” Tô Cẩm Chi quay đầu, ngơ ngác nhìn Tạ Thù, nhìn vào đôi mắt màu xám thẫm của hắn. “Em thật sự không có khó chịu ở đâu sao?” Sau khi Tạ Thù thấy ánh mắt cậu lập tức nhăn mày, rõ ràng hôm nay lúc ra khỏi cửa tâm trạng thanh niên vẫn còn rất tốt, sao tự nhiên lại tụt mood vậy? Tô Cẩm Chi không nói gì, chỉ chợt ôm lấy Tạ Thù, vùi đầu vào bên gáy hắn, một lúc lâu sau mới nhẹ giọng trả lời hắn “Không có…” Tạ Thù vươn tay ôm eo cậu, tay kia vuốt mái tóc mềm mại của thanh niên, hắn cảm nhận được tâm trạng của thanh niên không bình thường lắm, nhưng hắn không biết cảm xúc suy sụp của thanh niên đến từ đâu, vậy nên chỉ có thể ôm cậu như vậy, truyền cho cậu sự ấm áp từ cơ thể mình. Sau khi Mộ An và Liễu Duy trao nhẫn, Tô Cẩm Chi vẫn chưa điều chỉnh tâm trạng của mình xong, cậu tránh khỏi cái ôm của Tạ Thù, cúi đầu nói với hắn “Em đi rửa tay.” Tạ Thù ôm hờ cậu, hỏi cậu “Cần anh đi cùng em không?” Tô Cẩm Chi chợt ngẩng đầu cười với Tạ Thù “Chỉ đi rửa tay thôi, em tự đi được rồi.” Tạ Thù nhìn cậu không nói một lời, ánh mắt sâu thẫm, môi mím thật chặt, vẻ mặt khó phân biệt, đột nhiên nói một câu khó hiểu “Em quay về sớm một chút.” Tô Cẩm Chi không quá để ý, tùy tiện đáp “Ừm.” Sau khi vào nhà vệ sinh, Tô Cẩm Chi lập tức vặn vòi nước vốc nước lạnh vào mặt mình. Bọt nước lạnh buốt theo trọng lực chảy xuống cằm cậu, một phần làm ướt áo cậu, một phần ít khác lướt qua cổ cậu trượt vào trong áo, lành lạnh lăn xuống ngực, lạnh đến mức khiến cậu giật nảy. Cậu ngẩng đầu, nhìn vào bản thân mình trong gương, vành mắt cậu đo đỏ, không biết là vì bị nước lạnh kích thích hay là bị chính cậu kích thích. “Kí chủ đại nhân, ngài đã hoàn thành nhiệm vụ rồi!” lại lên tiếng, nhưng ngay sau đó, giọng nói của nó lại yếu đi một chút, cẩn thận hỏi han Tô Cẩm Chi, “… Ngài không vui hả?” Tô Cẩm Chi liếm môi, phát hiện cổ họng mình nghẹn cứng không nói nổi một câu, cậu sợ mình vừa mở miệng sẽ phát ra tiếng nức nở. Như vậy rất mất mặt, cậu chỉ khóc vì Tạ Thù, sao cậu có thể yếu thế trước mặt hoặc được? “Cậu không vui à?” Hồi lâu vẫn không nhận được câu trả lời của Tô Cẩm Chi, một giây sau, người hỏi thăm đã đổi thành “Thế giới thứ năm, cuối cùng cậu cũng không chết trước khi cứu vớt xong tất cả mục tiêu, chứng Kleine – Levin của cậu sẽ không tái phát nữa, cậu có thể thoải mái hưởng thụ quãng đời còn lại ở thế giới này, đợi sau khi cậu chết già, tôi và sẽ đón cậu đến thế giới sau.” “… Vậy Tạ Thù thì sao?” Tô Cẩm Chi rít giọng mở miệng, rõ ràng cổ họng cậu đã tốt hơn, nhưng giọng nói của cậu hiện tại lại như lúc chưa khỏi hẳn vậy, khàn khàn khó nghe. Tại sao chứ? Có lẽ là vì cậu đã cứu vớt xong tất cả mục tiêu, có nghĩa là, Tạ Thù không cần cậu tiếp tục cứu vớt nữa, cậu cũng không còn bất kỳ lý do nào để tiếp tục ở bên Tạ Thù nữa. Nếu như thế giới đầu tiên hỏi cậu, cậu sợ nhất là gì, Tô Cẩm Chi nghĩ, có thể cậu sẽ không chút do dự trả lời Sợ chết. Nhưng nếu bây giờ lại hỏi cậu vấn đề này, vậy nhất định cậu sẽ nói Cậu sợ chia xa. Rời xa Tạ Thù, rời xa người cậu yêu —— cho dù là sinh ly hay tử biệt. không trả lời câu hỏi của cậu, cũng giữ im lặng. Tô Cẩm Chi đột nhiên không muốn nghe thấy tiếng bọn nó trả lời, bởi vì cậu cảm giác đáp án chúng nó cho cậu, nhất định cậu sẽ không thích. Tạ Thù, Tạ Thù. Giờ phút này Tô Cẩm Chi muốn gặp Tạ Thù đến phát điên, thậm chí cậu còn không kịp lau khô nước trên mặt đã chạy ra ngoài, cậu chạy về chỗ ngồi ban đầu của mình, nhưng Tạ Thù không còn ở đó nữa. “Tạ Thù… Tạ Thù?” Tô Cẩm Chi lảo đảo đi về phía trước, ánh mắt tìm tòi bóng dáng của Tạ Thù trong đám người đông nghịt như kiến, nhưng vẫn không tìm thấy hắn. Tô Cẩm Chi lập tức chạy đến trước mặt Tô Trường Đông hỏi anh “Anh, anh có thấy Tạ Thù ở đâu không?” “Tạ Thù? Tạ Thù nào?” Trên mặt Tô Trường Đông lộ vẻ nghi hoặc, “Hắn là ai? Tô Tô, sao trước kia anh chưa từng nghe em nhắc đến?” Tô Cẩm Chi không dám tin nhìn Tô Trường Đông “Tạ Thù đó, bạn trai của em, em tới chung với anh ấy, mới nãy anh ấy còn ngồi bên cạnh em!” Nói xong, Tô Cẩm Chi quay đầu chỉ vào chỗ của mình, nhưng cậu hoảng sợ phát hiện, vị trí chỗ đó chỉ có một, bát đũa bày sẵn cũng chỉ có một bộ, bên cạnh bát là một ly nước lọc, là ly của cậu. Ly nước đó là lúc Tạ Thù cảm thấy có thể cậu không thoải mái nên rót cho cậu, nhưng bây giờ ly nước kia vẫn còn, mà Tạ Thù thì lại biến mất. “Em ngủ đến mụ mị rồi à?” Tô Trường Đông cười sờ trán Tô Cẩm Chi, “Bạn trai nữa chứ, bạn trai em ở đâu ra? Em tới chung với anh mà.” Tô Cẩm Chi ngơ ngác lùi về sau vài bước, cậu nhìn Tô Trường Đông mặt mày tràn đầy cưng chiều đang mỉm cười nhìn mình, rồi nhìn Mộ An và Liễu Duy đang cười vui vẻ hạnh phúc trên sân khấu, cậu quay người, mắt lướt qua từng người xung quanh, cảm thấy đây giống như một cơn ác mộng hoang đường. Cậu bị nhốt trong giấc mộng, giấc mộng này không có Tạ Thù. Tô Cẩm Chi lập tức xoay người chạy ra khỏi khách sạn, rời xa đám người, lảo đảo chạy ra ngoài đường, đôi mắt lướt trên từng người đi ngang qua, hi vọng có thể bắt gặp khuôn mặt mà mình quen thuộc. Nhưng không có. Cậu không biết mình đã đi bao lâu, chỉ biết người trên đường đều xa lạ với cậu, cậu không quen họ. “… Tạ Thù đâu?” Tô Cẩm Chi hỏi và trong đầu, “Tạ Thù đâu!” không trả lời, lạnh nhạt trả lời cậu “Hắn đi rồi.” “Mi lừa ta!” Tô Cẩm Chi hét lên một tiếng, thậm chí cậu còn hét ra miệng, nhưng người đi đường lướt qua cậu lại như không nghe thấy, cũng làm như không thấy cả người cậu, “Sao hắn lại rời khỏi ta? Là mi đúng không? Đều do mi bày trò!” “Lúc nào mi cũng ép ta… thế giới nào cũng vậy… từ trước tới nay mi chưa từng để ta sống tốt…” Mắt Tô Cẩm Chi đỏ bừng, nước mắt chảy thành dòng dọc theo hai má cậu, đột nhiên, cả người cậu không còn sức lực, uể oải khuỵu xuống đất, “Mi trả Tạ Thù lại cho ta…” “Tôi không bày trò.” Giọng nói của vẫn bình thản như vậy, không chứa một chút cảm xúc, “Cậu rất khó chịu à?” Tô Cẩm Chi cười nhẹ một tiếng, chớp mắt, nước mắt nặng nề nện xuống đất “Mi cảm thấy ta không khó chịu ư?” nói “Đúng vậy, ai mà tự nhiên bị vứt bỏ cũng sẽ đau khổ. Nếu tôi nói cho cậu biết, hắn cố ý bỏ đi, cậu có hận hắn không?” Tô Cẩm Chi lắc đầu “Không đâu, hắn sẽ không cố ý bỏ đi, hắn sẽ không cố ý rời khỏi ta.” “Kỳ thật tôi cảm thấy hắn bỏ đi cũng chẳng sao, cậu có thể quên hắn, thoải mái hưởng thụ thế giới này một chút.” khuyên cậu, “Dù sao ở thế giới tiếp theo hai người cũng sẽ gặp lại nhau thôi.” “Phắn.” Tô Cẩm Chi khóc bật lại một câu như vậy. “Cậu cũng nhận ra rồi đúng không?” cười một tiếng, không để ý tới thái độ lúc nãy của cậu, lại mở miệng hỏi cậu, “Cậu đã từng nghĩ, vì sao từ trước tới nay mục tiêu cứu vớt chính của cậu đều là một người không?” Tô Cẩm Chi ngơ ngác quỳ tại chỗ. Đương nhiên cậu nhận ra, từ thế giới thứ tư cậu đã phát hiện một chút manh mối, những lời mà Reeves nói với cậu trong cơn hỏa hoạn, ý nghĩa quá sâu xa, chính cậu cũng không tin, nhiều thế giới như vậy, gương mặt đó, giọng nói đó, và cả những thói quen cùng cử chỉ đều chỉ là trùng hợp. Mỗi một thế giới, cậu luôn là người đi cứu vớt, mà hắn luôn là người được cứu vớt. Nhưng rốt cuộc là vì sao? Thái dương Tô Cẩm Chi đau nhức, nước mắt của cậu vẫn không ngừng, dường như trong lòng cậu có một chuyện gì đó vô cùng đau đớn luôn giày vò cậu, khiến cậu áy náy, khiến cậu bất an. “Ta không muốn quên hắn…” “Thật xin lỗi… em không cố ý…” Tô Cẩm Chi bụm mặt, nước mắt theo kẽ ngón tay chảy xuống, cậu liên tục nói xin lỗi, nhưng không biết mình xin lỗi vì điều gì, “Em cũng muốn… em cũng muốn…” Tô Cẩm Chi nghẹn ngào, cuối cùng nói câu kia ra “Em cũng muốn ở bên anh…” Không muốn quên anh, không muốn rời khỏi anh, muốn ở bên anh mãi mãi. khẽ thở dài, hỏi cậu “Nếu tôi nói, cậu chờ thêm một khoảng thời gian, Tạ Thù sẽ trở về, cậu sẽ chờ chứ?” Tô Cẩm Chi ngẩng đầu khỏi lòng bàn tay, hốc mắt vẫn đỏ bừng, hàng mi thật dài cũng bị nước mắt thấm thành từng cụm, cậu muốn tin tưởng, nhưng lại không dám tin tưởng hoàn toàn, cẩn thận từng li từng tí hỏi “Tạ Thù còn có thể trở về sao?” “Sẽ, chỉ cần cậu muốn.” nói, “Bởi vì hắn rất yêu cậu.” “Nhưng tôi không biết khi nào hắn sẽ trở về, có thể là ngày mai, cũng có thể là vài năm sau, hoặc có lẽ là đến khi cậu chết, cũng không chờ được hắn trở về.” bổ sung. “Ta sẽ chờ.” Tô Cẩm Chi từ dưới đất đứng lên, bởi vì quỳ quá lâu nên từ đầu gối ở chân trái có di chứng của cậu truyền đến cơn đau như bị kim đâm, “Ta sẽ vĩnh viễn chờ hắn, bởi vì ta cũng yêu hắn.” lạnh lùng hừ một tiếng, như tự nhủ nói “Bảo hai người đừng có diễn quá sâu, ai cũng không chịu nghe lời…” Giọng của nó rất nhỏ, Tô Cẩm Chi căn bản không nghe rõ nói gì, hiện tại cả người cậu đều chật vật không chịu được, bộ lễ phục mặc để tham gia lễ cưới của Mộ An và Liễu Duy đã bị cậu vần vò nhăn nhúm, trên mặt cậu còn có vệt nước mắt vừa khô, hai mắt đều khóc đến sưng lên. Nếu như có Tạ Thù ở đây, nhất định hắn sẽ rất đau lòng lau nước mắt cho cậu. Nhưng hiện tại không có Tạ Thù, Tô Cẩm Chi dùng mu bàn tay dụi dụi mắt, lau đi vệt nước mắt còn sót lại khập khiễng trở về. Kết quả cậu vừa quay đầu lại đã nhìn thấy Tạ Thù đứng cách cậu không xa. Tạ Thù mặc đồ tây, trên mặt vẫn còn vết sẹo, xung quanh hắn có vài người vây quanh như vệ sĩ, che chở hắn ở giữa, thoạt nhìn như một đại nhân vật gì đó ghê gớm lắm. Khuôn mặt của hắn vẫn là hình dáng mà Tô Cẩm Chi quen thuộc, nhưng trong đôi mắt màu xám thẫm kia là xa lạ, tựa như hoàn toàn không quen biết cậu. Một người đứng cạnh Tạ Thù thấy cậu nhìn hắn chăm chú, cẩn thận tiến tới gần Tạ Thù “Lão đại, cậu ta cứ nhìn ngài mãi.” Người kia hỏi Tạ Thù “Ngài có quen cậu ta không?” Cảnh tượng này rất rõ ràng, lập tức chồng lên hình ảnh mơ hồ nào đó trong trí nhớ cậu, hình như cũng từng có người hỏi cậu như vậy —— “Hắn cứ nhìn cậu mãi.” “Cậu có quen hắn không?” Cậu đã trả lời thế nào nhỉ? “Không quen.” Đúng vậy, dường như chính là câu trả lời đó. “Tôi không quen cậu ta.” Giọng nói quen thuộc truyền tới từ nơi không xa, Tạ Thù lại nhìn cậu một cái rồi dời mắt. Tô Cẩm Chi ngẩn người nhìn hắn, niềm vui sướng khi gặp lại biến mất không còn một mảnh, thay vào đó là tủi thân và đau đớn không nói nên lời. Sao anh có thể quên em chứ… Rõ ràng chúng ta yêu nhau như vậy… Nhưng những chuyện đó cũng chẳng sao, anh quên em, chúng ta có thể làm quen lại; anh không nhớ từng yêu em, không hề gì, em sẽ yêu anh mãi mãi, vĩnh viễn yêu anh, chỉ cần vào lúc chúng ta gặp lại nhau anh lại yêu em là được rồi. Tô Cẩm Chi xốc lại dũng khí, muốn tiến lên nói chuyện với Tạ Thù, Tạ Thù lại không thèm nhìn cậu, dưới sự bảo vệ của vệ sĩ xung quanh bước vào một chiếc xe màu đen. Tô Cẩm Chi lại sững sờ tại chỗ, uất ức ba giây rồi vội vàng nhớ biển số xe, định quay về sẽ điều tra. Kết quả chiếc xe kia không đi ngay mà chậm rãi chạy tới bên cạnh cậu, cửa sổ xe sẫm màu hạ xuống, gương mặt của Tạ Thù hiện ra. Tô Cẩm Chi nhìn hắn chằm chằm không chớp mắt. Tạ Thù hỏi cậu “Trước kia chúng ta từng gặp nhau chưa?” Tô Cẩm Chi lập tức gật đầu “Gặp rồi!” “À.” Tạ Thù lạnh nhạt lên tiếng, cửa sổ xe lại bị kéo lên. Sau đó Tô Cẩm Chi liền đứng nhìn chiếc xe màu đen kia đi xa. Mắt Tô Cẩm Chi chợt đỏ lên, cảm giác ấm ức sắp tràn ra ngoài, buồn bã nhìn chiếc xe Tạ Thù ngồi dần khuất khỏi tầm mắt cậu, đến lúc này mới rũ đầu quay về khách sạn nơi Mộ An và Liễu Duy cử hành hôn lễ. Nhưng đi chưa được bao lâu, chiếc xe màu đen kia đã nhanh chóng chạy về bên cạnh cậu, cửa sổ xe hạ xuống. Khóe môi Tạ Thù cong cong, trong đôi mắt xám thẫm tràn đầy vui vẻ, vết sẹo có vẻ cực kỳ hung ác đối với người khác, giờ phút này trong mắt Tô Cẩm Chi quả thực đẹp trai đến ngây người, hắn mỉm cười hỏi cậu “Bé cưng, em cứ nhìn theo tôi mãi, em thích tôi à?” “Không phải.” Tô Cẩm Chi lắc đầu, “Em yêu anh.” Thoáng cái Tạ Thù đã bị cậu chọc cười “Vậy em sẽ yêu tôi mãi chứ?” Mắt Tô Cẩm Chi đỏ bừng, cực kỳ chắc chắn nói “Sẽ, em sẽ yêu anh mãi mãi.” Khi cậu nói câu đó xong, Tạ Thù yên lặng nhìn cậu vài giây, sau đó bỗng nhiên mở cửa xe, chân dài một bước đứng trước mặt cậu, nắm cằm cậu cúi người trực tiếp thè lưỡi ra liếm môi cậu một cái “Em thật đáng yêu, làm bạn trai của tôi đi.” Tô Cẩm Chi vươn tay ôm hắn, nhếch môi cười khẽ “Vâng.” Camellia W kết mở theo hướng HE, vậy cũng coi như là HE rồi nhỉ. Mọi người ráng tận hưởng đi rồi chuẩn bị tinh thần cho mấy trận ngược nhẹ tiếp theo. Bắt đầu rối rối rồi đó, để xem ai đoán được sự thật trước nè, tác giả cũng úp mở từ mấy chương đầu rồi đấy. Thế giới sau khá là khó, hồi trước lúc làm muốn nổ não vì không quen thể loại đó, cũng nhờ cô beta đỡ phần nào. Thế giới sau cũng quen lắm đấy, không biết đến lúc đó mọi người có nhận ra không thôi == >
khoái xuyên chi bệnh mãi không chết